THÁNG NĂM BỒI HỒI NHỚ BÁC

Trông xa một dải sông Lam Núi non Hồng Lĩnh đỉnh ngàn mây trôi. Nơi đây sinh một con người, Non sông gấm vóc, rạng ngời Việt Nam.... Mỗi độ tháng Năm về, đất nước ta lại không nguôi nhớ về Bác – Người đã dành trọn cuộc đời, tâm huyết của mình cho
 
      Bác Hồ sinh ra và lớn lên trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước - giai đoạn cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX khi bao cuộc khởi nghĩa đấu tranh anh dũng, bất khuất giành độc lập và thống nhất Tổ quốc đều lần lượt thất bại. Phong trào cứu nước của nhân dân Việt Nam đứng trước một cuộc khủng hoảng sâu sắc về đường lối. Ngay từ thuở thiếu thời, Người đã chọn cho mình con đường suốt đời phấn đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con người. Trên con đường cách mạng ấy, Người đã chấp nhận mọi sự hy sinh, không quản gian nguy, luôn kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, sáng suốt vạch ra con đường cách mạng đúng đắn để giải phóng và phát triển dân tộc Việt Nam. 
       Chủ tịch Hồ Chí Minh mãi là tấm gương trung với Đảng, trung với nước, hiếu với dân, trọn đời phấn đấu, hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc; ý chí và nghị lực tinh thần to lớn vượt qua mọi thử thách, khó khăn để đạt mục tiêu cách mạng. Cả cuộc đời Người luôn thôi thúc: “Tôi chỉ một ham muốn, ham muốn đến tột bậc là làm sao cho nước nhà được độc lập, dân tộc ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. 
                                                  
 
Cả cuộc đời, Bác đã dành trọn tình yêu thương của mình cho đồng loại, cho dân tộc. Đó là một thứ tình cảm được thể hiện bằng chính những cử chỉ nhỏ nhất đến những hi sinh cao cả nhất: Bác sẵn sàng nhường miếng cơm ít ỏi của mình cho người khác, bớt lại từng hạt gạo giúp đồng bào qua cơn hoạn nạn, hi sinh cả tình cảm riêng tư của mình cho cách mạng, cho dân tộc. Đó là những tính cách đã đi vào bản chất của mỗi con người Việt Nam, được tôi luyên qua lửa đạn chiến tranh, qua gian nan đời thường. Nhưng ở Bác cái thứ tình cảm đó dường như có gì đó thiêng liêng hơn, trân trọng hơn. Bên cạnh đó, Bác luôn dành tình yêu thương, sự quan tâm đặc biệt của mình cho các em nhỏ, các cụ già, những người tàn tật. Đúng vậy, có ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh, và cũng chẳng có ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng các em nhi đồng. Sự quan tâm, chăm sóc của Bác không phải bột phát, nó cứ thường xuyên, tự nhiên như chính một thành tố cố hữu tạo nên tính cách một con người. Ở Bác có cả một biển cả tình yêu bao la không bao giờ cạn. 
           
   
   Hôm nay chúng ta nhớ về Bác như nhớ về tấm gương vừa trong vừa sáng để ta tự soi mình. Ở Bác là sự thể hiện toàn vẹn đức sáng:“cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”. Bác luôn xem nhẹ sự xa hoa, không ưa chuộng nghi thức trang trọng. Trong đời riêng trong sáng, nếp sống giản dị và đức khiêm tốn phi thường. Ở Bác luôn toát lên một cốt cách giản dị, cao thượng, vĩ đại và sự khiêm tốn phi thường; không sùng bái cá nhân, mà luôn luôn nêu cao sự nghiệp anh hùng của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta. Người cho rằng: Quần chúng mới là người làm nên lịch sử và lịch sử là lịch sử của chính họ chứ không phải của một cá nhân anh hùng nào. 
        Bác Hồ là biểu tượng lớn trong tâm hồn nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Người đã đưa Việt Nam từng bước sánh vai với các cường quốc năm châu. Người đã tạo ra những mối quan hệ anh em sâu sắc mà đến tận ngày nay và nhiều năm sau nữa nhân dân Việt Nam và nhân dân các nước anh em mãi bền chặt như chân với tay. Thế giới nhắc đến người như một sự ngưỡng mộ. Rất nhiều quốc gia trên thế giới đã đặt đài tưởng niệm Hồ Chí Minh như: Cu Ba, Nga, Trung Quốc… Nhân dân thế giới nhắc đến Người với tất cả lòng kính trọng và thành kính 
 
                                                          Bài và ảnh: Ban CNTT Trường TH số 2 Mường Mươn
 
 
 
 

 

 


Bài viết liên quan